Trong cái rủi có cái xui

Mỗi lần đi chụp ảnh cho khách hàng, anh thường mang một đống thiết bị đi mà nhiều khi thực tế chỉ dùng một phần ba chỗ đó. Bởi vì cảm giác yên tâm rất quan trọng. Nếu không có máy ảnh dự phòng, đèn dự phòng hay pin dự phòng, anh luôn sợ đang chụp thì máy móc gặp sự cố hay đến thời điểm quan trọng thì không còn pin.

Continue reading “Trong cái rủi có cái xui”

11/11

Sau một buổi khảo sát thực địa trước gần một tuần, rồi lên phương án chụp, trao qua, đổi lại vài lần, rồi cũng đến buổi chụp. Nhưng đến nơi thì khách hàng gọi điện xin lỗi vì đã có 3 người chụp hộ. Cũng định gửi hoá đơn đề nghị thanh toán chi phí khảo sát, tư vấn, không chỉ vì khả năng cao là họ sẽ dùng phương án của mình mà quan trọng là mình đã bỏ ra khá nhiều thời gian, công sức.

Nhưng sau cùng anh lại chỉ nói: Lần khác nếu có việc thì nhớ gọi em.

Đang chưa hết buồn thì lại có bạn đặt chụp cho công ty nhưng chưa chốt thời gian vì còn phải đi mượn đạo cụ. Không sao, gì chứ đợi thì anh giỏi ngang với chụp ảnh, nếu không nói là giỏi hơn :p

Coi như chiều nay rảnh, có thể làm việc phi lợi nhuận. Anh bốc máy gọi liền mấy người nhưng toàn là phải hẹn vào một ngày khác chứ không phải chiều nay.

Thôi, ngày 11 tháng 11 mà.

Tập thể dục

Lâu lâu rồi mới cốt kiếc. Yêu cầu khá đơn giản là tra cứu điểm phúc khảo theo số báo danh. Cách đây 4 năm đã làm phần mềm tra cứu điểm tuyển sinh rồi. Nhưng lần này khác là số dòng dữ liệu ít nên không dùng MySQL nữa mà chỉ đọc tập tin. Với lại kết cấu dữ liệu cũng khác (hẳn 22 cột). Vậy coi như làm lại 80%.

Continue reading “Tập thể dục”

Chụp quá nhiều mà tiền chẳng được bao nhiêu

10 giờ sáng đi xem quay phỏng vấn đến 12h15′ mới xong. Nhịn đói chạy luôn tới đám hỏi kiếm tiền khấu hao máy móc. 2 tiếng sau trở lại chụp mít nhăn răng trong vòng nửa tiếng với 3 bộ trang phục khác nhau. 18h đi L’Espace những mong sẽ hẹn hò được với Bùi Văn Nam Sơn, ai dè không xong.

Continue reading “Chụp quá nhiều mà tiền chẳng được bao nhiêu”