Đi chơi Mường Lay: Ngày thứ 2

Đi chơi Mường Lay: Ngày thứ 2

Ngày thứ hai là ngày đi lại vất vả, chụp ảnh cũng khổ sở không kém.

Nhưng trước khi nói về ngày thứ hai thì cũng cần điểm qua tối ngày thứ nhất. Nói chung là cũng chả có cái cóc khô gì. Chui vào khách sạn Tuần Giáo, giá 180k; tắm, giặt áo và bật quạt để hong khô; ăn tối bằng bánh mì và nước khoáng Lavie; hì hục chép ảnh, chọn ảnh, xử lí ảnh, bốt lên FB; dọn dẹp đồ đạc và đi ngủ.

Sáng dậy lúc 6h15′, gấp nốt cái áo đã hong khô và đi thẳng theo lối đường 6A lên Mường Lay: 102km. Đường xấu và dốc ngoài sức tưởng tượng. Nếu mà xe hỏng thì chỉ có khóc. Đến đèo Hoa thì có vài giọt mưa. Gần đến cuối chân đèo dừng lại chụp ảnh thì nghe thấy tiếng gì như tiếng suối chảy nhưng xung quanh chẳng thấy suối đâu cả. 1 phút sau thì thấy cơn mưa ào đến trước mặt, nhanh đến mức chỉ kịp nhét máy ảnh vào trong ba lô.

Khoác áo mưa vào rồi đi. Lúc tạnh, lúc mưa. Đường nhiều đoạn toàn bùn trên núi chảy xuống nhão nhoét, đôi dép tha hồ sục bùn.

Và khi còn cách Mường Lay gần 40km thì thấy xe lang láng. Dừng lại thì hoá ra bánh trước đã không còn tí hơi nào. Hỏi một nhà bên đường thì được bảo là đi một đoạn nữa là có nhà sửa xe.

– Trời mưa ngại vá lắm, có thay thì thay.
– Thay thì hết bao tiền?
– Bốn lăm nghìn.
– Đành vậy. (Mẹ, đúng là bọn người Kinh)

- Cửa hàng này chị làm hay chồng chị? - Ông xã làm, nhưng hôm nay mưa nên đi chơi rồi.
– Cửa hàng này chị làm hay chồng chị? – Ông xã làm, nhưng hôm nay mưa nên đi chơi rồi.
Thủ phạm không phải là đinh như ở đồng bằng. Chắc lúc đi qua mấy vũng nước thì phóng vào cái chai vỡ nào đó, giờ còn sót lại mảnh này. Không có đồ nghề vá xe nó nhục thế đấy.
Thủ phạm không phải là đinh như ở đồng bằng. Chắc lúc đi qua mấy vũng nước thì phóng vào cái chai vỡ nào đó, giờ còn sót lại mảnh này. Không có đồ nghề vá xe nó nhục thế đấy.

Thay săm xong thì trời cũng tạnh. Lại phóng tiếp, chỉ sợ con mụ kia nó lắp lệch trục xe thì bỏ mẹ. Đi một lúc thấy không có vấn đề gì nên lại mạnh dạn phóng nhanh. Thỉnh thoảng lại dừng lại chụp ảnh.

Huyện Mường Chà. Đi mau không thì bà phi cái cày vào mông chết giờ.
Huyện Mường Chà. Đi mau không thì bà phi cái cày vào mông chết giờ.
Huyện Mường Chà. Chụp xong ảnh này, đi một đoạn thì trời lại bắt đầu mưa.
Huyện Mường Chà. Chụp xong ảnh này, đi một đoạn thì trời lại bắt đầu mưa.

Trên đường đi gặp một chú xe tải nằm chết giữa khúc quanh lên dốc. Nhưng mưa to quá nên ngại không chụp. Giờ nghĩ lại vẫn tiếc.

Đến đèo Xá Tổng thì trời mưa to vật vã. Đường dốc, mưa to, chẳng mấy chốc mà nước chảy ướt hết cả chim cò. Đến đỉnh đèo thì người run cầm cập, chỉ còn mỗi cái lưng chưa ướt.

Tự sướng trên đỉnh đèo Xá Tổng.
Tự sướng trên đỉnh đèo Xá Tổng.

Xe đi trên đèo Xá Tổng, một bên là vách núi, một bên là mây mù che kín vực, kể cũng thú vị. Nhưng mà rét bỏ cụ.

Vừa phóng vừa run. Run vì lạnh, run vì đường trơn, dốc, vắng vẻ. Rồi bỗng nhiên một khu dân cư hiện ra bên phía tay trái.

Thị xã Mường Lay mới nhìn từ đèo Xá Tống. Trông thế này thôi chứ phải 6km nữa mới xuống chân đèo, và để đến trung tâm thì phải mất nửa tiếng đồng hồ dắt xe lội bùn.
Thị xã Mường Lay mới nhìn từ đèo Xá Tống. Trông thế này thôi chứ phải 6km nữa mới xuống chân đèo, và để đến trung tâm thì phải mất nửa tiếng đồng hồ dắt xe lội bùn.

Cách chân đèo 4km thì gặp một bác đang đi bộ.

– Bác đi xe không?
– Bao nhiêu tiền thế?
– Miễn phí ạ.
– Tốt quá.
– …
– Bác bao nhiêu tuổi rồi?
– 61 rồi.
– 61 mà trông bác trẻ khoẻ thế. Thế nhà bác cách đây bao xa?
– Hơn 10 cây… Hôm nay mưa nên đi bộ.
– …
– Nhà bác trước cũng ở thị xã. Nhưng giải toả nên giờ lên núi trồng ngô chứ không ở tái định cư.

Thế là hơn 11h trưa mới đến Mường Lay. Hơn 4 giờ đồng hồ mà đi được có 100km. Dã man thật.

Đầu khu Cơ khí - một trong bốn khu tái định cư.
Đầu khu Cơ khí – một trong bốn khu tái định cư.

Đi đến khu Cơ khí thì dừng lại chụp mấy cái ảnh, xong rồi lại quay lại khu chợ trung tâm đang giải toả. Đáng lẽ là đi đến Trường THPT Mường Lay để tìm ông hiệu trưởng xin ở nhờ, nhưng đường sang Nậm Cản khó đi quá, trời lại mưa thế này, thế là chui vào khách sạn Lan Anh cạnh chợ trung tâm. Chắc mình là “khách du lịch” duy nhất, còn lại toàn người của các công ti xây dựng. Hết phòng loại 2, loại 3, mời anh ở tạm phòng Vip với giá phòng bình dân.

Thay quần áo, tắm nước lạnh (vì mất điện, không có nước nóng), tạm gói mì rồi đi chụp ảnh.

Con đường chạy dọc chợ trung tâm.
Con đường chạy dọc chợ trung tâm.
Chợ trung tâm.
Chợ trung tâm.
Phần khung sắt chưa tháo dỡ của một dãy chợ.
Phần khung sắt chưa tháo dỡ của một dãy chợ.
Một đại đội của trung đoàn 741 (Bộ CHQS tỉnh Điện Biên) vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa. Đại đội này được điều về đây để giúp dân dỡ nhà.
Một đại đội của trung đoàn 741 (Bộ CHQS tỉnh Điện Biên) vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa. Đại đội này được điều về đây để giúp dân dỡ nhà.
Bếp ăn sau bữa trưa của đại đội.
Bếp ăn sau bữa trưa của đại đội.
Ngã ba chợ trung tâm.
Ngã ba chợ trung tâm.
Phường Na Lay. Đoạn nằm ven đường 12.
Phường Na Lay. Đoạn nằm ven đường 12.
Phường Na Lay. Đoạn nằm ven đường 12.
Phường Na Lay. Đoạn nằm ven đường 12.
‘Ở đây thì có gì mà chụp (…) À, ừ, mấy nữa có muốn chụp cũng chả được’.
Phòng truy cập Internet tại bưu điện thị xã. Sẽ đóng cửa vào 20h45′.
Gọi điện ở Mường Lay.
Gọi điện ở Mường Lay.
Chủ em vắng nhà.
Chủ em vắng nhà.
Dưới chân cầu Bản Xá. Đáng lẽ giữa tháng 6 này là phải thông xe kĩ thuật, nhưng vì nhiều lí do nên giờ chúng em mới chỉ có mấy cái trụ cầu như này.
Dưới chân cầu Bản Xá. Đáng lẽ giữa tháng 6 này là phải thông xe kĩ thuật, nhưng vì nhiều lí do nên giờ chúng em mới chỉ có mấy cái trụ cầu như này.
Phường Sông Đà. Nhà mình mới chuyển từ khu chợ lên mấy tháng nay. Cũng ít khách lắm. Mấy nữa lại sang tái định cư Nậm Cản thôi.
Phường Sông Đà. Nhà mình mới chuyển từ khu chợ lên mấy tháng nay. Cũng ít khách lắm. Mấy nữa lại sang tái định cư Nậm Cản thôi.
Một người lang thang ngồi bên đường 12. Trông mặt anh này có vẻ gì đó giống anh Minh VietnamPlus =)).
Một người lang thang ngồi bên đường 12. Trông mặt anh này có vẻ gì đó giống anh Minh VietnamPlus =)).
Trước một cửa hàng điện thoại ở phường Na Lay.
Trước một cửa hàng điện thoại ở phường Na Lay.
Một gia đình người Thái ở phường Na Lay đang dỡ nhà.
Một gia đình người Thái ở phường Na Lay đang dỡ nhà.
Một chiến sĩ của trung đoàn 741 đang đứng trên nóc nhà để giúp một gia đình người Thái dỡ ngói.
Một chiến sĩ của trung đoàn 741 đang đứng trên nóc nhà để giúp một gia đình người Thái dỡ ngói.
Một chiến sĩ của trung đoàn 741 đạp đổ vách đất giúp một gia đình người Thái dỡ nhà.
Một chiến sĩ của trung đoàn 741 đạp đổ vách đất giúp một gia đình người Thái dỡ nhà.
Qua cầu treo nối từ khu Cơ khí sang khu Nậm Cản.
Qua cầu treo nối từ khu Cơ khí sang khu Nậm Cản.
Khẩu hiệu kêu gọi nhân dân di dời tái định cư.
Khẩu hiệu kêu gọi nhân dân di dời tái định cư.
Một nhóm cảnh sát 113 giải lao sau ngày làm việc.
Một nhóm cảnh sát 113 giải lao sau ngày làm việc.
Chả biết ông này dắt trâu đi về phía Nậm Cản làm gì.
Chả biết ông này dắt trâu đi về phía Nậm Cản làm gì.
Em chịu, chả biết chỗ này là chỗ nào.
Em chịu, chả biết chỗ này là chỗ nào.
Chị này đi ngang qua thì chụp thôi. Trên lưng gùi một đống ống dẫn nước.
Chị này đi ngang qua thì chụp thôi. Trên lưng gùi một đống ống dẫn nước.
Ống dẫn nước kim loại được tháo dỡ và cắt gọn để vận chuyển ra khỏi bản. Bản gì quên xừ mất rồi, chỉ biết là đi một đoạn nữa là đến chợ trung tâm.
Ống dẫn nước kim loại được tháo dỡ và cắt gọn để vận chuyển ra khỏi bản. Bản gì quên xừ mất rồi, chỉ biết là đi một đoạn nữa là đến chợ trung tâm.
Ống cống, gần dốc xuống chợ trung tâm. Chả biết để làm gì. Trời bắt đầu tối rồi.
Ống cống, gần dốc xuống chợ trung tâm. Chả biết để làm gì. Trời bắt đầu tối rồi.

Đấy, ngày thứ hai vất vả và vô vị là thế. Thật không gì nản bằng.



6 bình luận cho “Đi chơi Mường Lay: Ngày thứ 2”

  1. Ôi, vừa đọc vừa cười =)) Hay quá anh ạ. Có khi chuẩn bị xuất bản vài cuốn, văn phong đúng là vãi cả Lượm 😛
    1 ngày mà bằng cả tuần nói nhảm ở Đồng Bằng ấy chứ 😀

  2. Mình nói thất là mình vừa đọc vừa run. Mình có lẽ phải đi phẫu thuật mắt. Chứ cứ đeo kính phòng đường mưa là mình hơi ngại.

  3. Vãi cả Lượm, em mà ở ngoài đấy chắc đi với bác Lượm. Có khi em lại biết vá xe, xin đểu, kiếm ăn ấy chứ.

    Ôi đi một mình mà về ngon lành sướng nhể. Mấy ông đọc được cái này phải clap clap nhiệt tình chứ.

  4. Lên tay nhiều đấy! Ảnh có cảm xúc! Cái ảnh ông đứng nghe điện, cho tay vào…sao không cho mặt lên để tôi gửi thư làm quen với, ke ke!

Bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.